Tuesday, 13 September 2016

Lạnh như tiền

Lạnh như tiền

Đã 30 năm qua tôi chưa có dịp đối diện lại với những khuôn mặt lạnh lùng, với những cặp mắt cú vọ của các nhân viên cộng sản nhưng tôi vẫn còn nhớ như in thái độ hách dịch này.
Thú thật đó là lý do làm tôi thấy ..."mất hứng thú" khi có ai đó đề cập tới chuyện du lịch VN hay các nước CS.
Trong chuyến du lịch lần này tôi có dịp viếng thăm thành phố nổi tiếng St Petersburg (Lenigrad) của Nga Sô. Tuy Nga đã bỏ CS lâu nay rồi nhưng họ vẫn chưa thoát ra được hồn ma của Lenin (??). Đâu dễ gì 1 sớm , 1 chiều có thể thay đổi suy nghĩ của con người. 

Muốn đặt chân vào đất nước Nga thì phải có 1 là Visa , hay phải có giấy chứng nhận của 1 tour du lịch nào đó coi như bảo lãnh cho mình.
Nghe chuyện này là tôi đã thấy khó thở  & hồi hộp rồi !! Trước khi đi thì tôi đã cẩn thận in sẵn giấy chứng nhận này của tour mà chúng tôi đã đặt trước. Không có giấy này là coi như bù trớt, phải ở lại tàu ăn ngủ thôi. 

Ngày đầu tiên bước xuống đất Nga thì tôi rất hồi hộp. .. Trước khi đối diện với viên hải quan Nga thì tôi đã dặn 2 đứa con phải thật nghiêm chỉnh, không được cười đùa như gặp các nhân viên ở nước khác. Tới phiên gia đình chúng tôi vô "trình diện" thì tên hải quan không nói 1 tiếng nào cả, chỉ nhìn chúng tôi bằng cặp mắt xanh lè vô hồn, lạnh như thép. Chờ chúng tôi đưa giấy tờ xong thì hắn lấy & đánh lóc cóc vô máy. Vừa làm hắn vừa tán dóc rất vui vẻ với 1 tên khác. Vậy mà không nở được 1 nụ cười mím chi với chúng tôi nữa? ?

Xin nói thêm là quầy chúng tôi đứng thì sau lưng có 1 tấm kính thật lớn treo trên cao. Lâu lâu thấy tên hải quan liếc liếc lên tấm kính. Chắc để coi chúng tôi có dấu vũ khí gì sau lưng không ?
Đợi cỡ 10-15 phút thì thủ tục cũng xong ( không cần "thủ tục đầu tiên" ). Tôi nói cám ơn & cười 1 cái lấy cảm tình, vậy mà hắn vẫn không nói tiếng nào cả. 

Ngày hôm sau thì đỡ ngán hơn nên tôi không chuẩn bị giấy tờ kỹ càng như hôm trước. Cứ tưởng họ đóng dấu hôm trước rồi thì thôi. Tôi chỉ đưa cho tên hải quan mấy tờ passport thôi. Ai ngờ hắn hỏi giấy đi tour đâu? Lúc đó tôi run quá nên chả nhớ mình để đâu nữa. Lục lọi khắp giỏ mà vẫn không tìm ra. Tôi nói đại là hôm qua đưa mấy ông coi rồi không trả lại cho tui. Hắn kêu 1 cô thông dịch tới hỏi tôi về tờ giấy đó. Tôi hoàn toàn không nhớ là họ trả lại hồi nào nữa. Họ hỏi đi với hãng nào để cô đó phone hỏi có tên chúng tôi không. Lúc đó tôi thật sự hết hồn vì cứ tưởng không đi vô được rồi. Tự nhiên tôi lục trong giỏ lại thì thấy tờ giấy đó nằm chình ình trong giỏ. Tôi mừng hết lớn luôn chạy tới đưa cho tên đó & nói ...tôi quên (hì hì). Hắn nhìn tôi với vẻ hằn học lắm vì tưởng tôi ...giỡn mặt với hắn. Rốt cuộc cũng qua phà được! !

Tôi không hiểu nổi tại sao họ đối xử với du khách như tội phạm vậy? Du khách tới thì giúp cho kinh tế của nước họ chứ đâu hại gì đâu. Họ làm như họ ban ơn cho mình để được vô đất nước họ vậy. Chắc chắn không ai muốn quay lại nơi đó lần thứ hai đâu. 

Trong 2 ngày đi thăm viếng thành phố này thì tôi không thấy họ giới thiệu nơi nào nổi tiếng được xây dựng sau cách mạng tháng 10 cả. Toàn dẫn đi coi lâu đài , nhà thờ được xây dựng từ xưa thôi. Những building cho dân chúng ở cũng cũ kỹ, tàn tạ lắm. Đúng là "thiên đường Cộng Sản"!

August 23, 2014
LikeShow more reactions
Comment

Trồng cây si từ thuở 13

Trồng cây si từ thuở 13
Nhân cô bạn Phượng Các cho đọc bài của tác giả Thai NC, viết về chuyện "kỳ thị" Bắc Nam thời 75, tôi sực nhớ về chuyện xảy ra gần 40 năm trước. 

Vào năm 75-76, lúc đó tôi đang học lớp 7 (7/6), là năm đầu tiên sau 75 nên mọi chuyện đều thật lạ lẫm với chúng tôi. Lúc trở lại trường thì hơn phân nửa lớp đã biến mất. Thay vào đó là những học sinh lạ hoắc, đủ mọi thành phần, trai gái học chung với nhau. Như phản xạ tự nhiên, chúng tôi chơi với nhau theo từng nhóm bạn quen biết nhau từ trước. Tôi chơi rất thân với Bích Thơ, cô bạn có cặp mắt nai thật to, mặt bầu bĩnh, da bánh mật. Vì trong lớp lúc đó không còn bạn cũ nhiều nên 2 chúng tôi hay đứng trước hành lang vào giờ chơi ngắm các bạn lớp bên cạnh cho đỡ buồn. Trong lúc ngắm nghía này thì có 1 nàng "lọt vào tầm ngắm" của 2 cô nhỏ này. Cô nàng rất mủm mĩm, dễ thương. Là dân Bắc Kỳ 75 (BK 75), mà chúng tôi hay kêu là "bộ đội con". Chúng tôi rất thích ngắm cô nhỏ BK này vì thấy cô ta mặc áo dài trắng rất dễ thương. Sau đó chúng tôi cũng bắt chước cô ta mặc áo dài trắng luôn để dễ ...làm quen.

Mê cô nhỏ này quá nên chúng tôi "lên kế hoạch tấn công " mục tiêu. Ngày nào đi học về chúng tôi cũng đạp xe theo nàng 1 khúc. Sau đó xáp vô "tán tỉnh". 
Chắc cô nàng cũng buồn vì không ai thèm chơi với BK 75 nên rất sốt sắng nói chuyện với chúng tôi. Chúng tôi biết được nàng tên Lê. Lê rủ chúng tôi về căn hộ của Lê chơi mỗi tuần vào thứ 5. Vì thứ 5 thì chúng tôi được về sớm. 

Lê rất dễ thương, hiền lành, khác hẳn thành kiến của chúng tôi thời đó. Mẹ của Lê là diễn viên đoàn kịch nói Hà Nội (hay gì đó, tôi quên mất rồi). Nhiều lần Lê mời chúng tôi đi coi kịch nhưng toàn diễn buổi tối nên chúng tôi không dám đi. Chúng tôi kêu Lê là "bé Lê". 

Tình bạn kéo dài cả năm học đó luôn. Lên lớp 8 thì chúng tôi vẫn còn chơi với nhau thân tình lắm. Sau đó thì Thơ chuyển qua lớp khác nên chúng tôi không thân thiết nữa. 

Bây giờ nghĩ lại tôi thấy mình thật tức cười & "mê gái" quá sức. Không quen biết gì hết mà dám tới nhà "ghệ" chơi. Căn hộ của bé Lê ở gần nhà hát thành phố bây giờ và ở trên lầu rất cao. Không có thang máy, chúng tôi phải leo mấy trăm bậc thang mới lên được. Xe đạp thì phải gởi dưới đường. Lên nhà Lê rồi thì phải ra ban công đứng tán gẫu để coi chừng xe đạp luôn. Khó khăn như vậy nhưng không hiểu sao chúng tôi thật hào hứng tới nhà Lê chơi như vậy. 

40 năm qua nhưng tôi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh "bé Lê" của chúng tôi. Cùng hình ảnh của cô bạn Bích Thơ dễ thương ngày nào.
April 11, 2015

Trả lại em yêu

"Trả lại em yêu con đường học trò
Con đường Duy Tân, cây dài bóng mát
Trả lại em yêu con đường mùa hạ"....
Hôm nay đi dạo trên đường với 2 hàng cây lá non xanh như ngọc. Hàng cây với cành lá đan vào nhau quấn quýt. ..làm tôi nhớ ơi là nhớ những con đường ngày ngày đạp xe đi học thời xa xưa. Thuở ấy tôi cũng mê đạp xe dưới hai hàng me xanh đan lá vào nhau của những con đường Duy Tân, Công Lý, Pasteur, Phan đình Phùng... Giữa cái nóng oi bức của Sài Gòn mà được đạp xe tà tà trong những đường này thì như được thoát khỏi "lò bánh mì " vậy.

Tôi còn nhớ như in trong đầu lộ trình từ nhà đến trường ròng rã trong 9 năm. 

Bắt đầu từ hẻm nhà tôi, tới Trần Quang Khải, quẹo trái Hai Bà Trưng. Đường Hai Bà Trưng lúc nào cũng tấp nập nên rất nguy hiểm, phải đạp cho lẹ và luồn lách ẩu chút xíu. Rồi quẹo phải ở Hiền Vương, đi vài trăm mét, qua khỏi tiệm phở gà thì quẹo trái ở Duy Tân cho mát. Nếu không dọt qua được lề trái liền để quẹo vô Duy Tân thì phải chịu khó đạp thêm 1 đoạn đường nắng chang chang của Hiền Vương nữa. Rồi mới quẹo trái ở Công Lý.
Đi Duy Tân thì mát và ít xe cộ nhưng phải băng ngang bùng binh hồ Con Rùa nên cũng khá trầy trật mới tới được Trần Quý Cáp. Đi Công Lý thì chỉ việc đạp thẳng 1 lèo là tới ngay trường nên dễ dàng hơn. 

Lúc về thì lại đạp dọc theo Pasteur cho tới Phan Thanh Giản. Đường Pasteur cho tôi nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Có lần tôi và nhỏ bạn thân P Thảo đạp xe song song với nhau để tán dóc. Chắc lo "nổ " quá nên không để ý xe chung quanh mình. Bữa đó tôi lại đạp phía ngoài nên bị lãnh 1 cú kí đầu đau điếng của 1 ông xích lô đạp. Ông vừa kí vừa la um sùm vì 2 đứa đạp xe choáng đường thiên hạ!! 

Đường này cũng là đường mà chúng tôi hay chọc ghẹo 1 anh bạn cùng lớp. Mỗi khi thấy chàng ta băng qua đường góc Pasteur/Phan Đình Phùng là 2 đứa tôi vừa đạp qua mặt chàng vừa la lên ..."hương qua đèo " (vì chàng có dáng rất mủm mĩm 😄). La lên xong là gắng đạp cho lẹ để khỏi nghe ...rủa. Ôi, không hiểu sao ngày xưa tôi thích chọc ghẹo bạn bè quá! !

May 3, 2015

Em tập làm văn

Em tập làm văn
Mấy lâu nay có vài người thắc mắc sao dạo này tôi hay kể lể dài dòng đủ chuyện trên trời, dưới đất trong Facebook. Có vài người nghĩ rằng hồi xưa chắc tôi có khiếu viết văn lắm. Xin thành thật thưa rằng môn Văn (nhứt là sau 75) là môn tôi chán nhứt.

Mỗi lần tới giờ làm luận trong lớp là tôi phải vò đầu, bứt tóc, rồi. ..nặn từng chữ từng chữ. Chỉ cầu mong viết cho đầy 4 trang giấy học trò nhỏ xíu thì mới hy vọng được điểm trung bình!
Xin đính kèm học bạ năm lớp 8 làm bằng chứng. ..xém rớt môn văn. Học kỳ 1 thì tôi chỉ được 4.9/10 thôi. Sau khi biết điểm thì tôi tỉnh bơ, nhưng thầy chủ nhiệm thì lại rầy tôi quá chừng. Không phải thầy la vì tôi học dốt, mà thầy la vì tôi không chịu báo cho thầy biết trước bị ít điểm để. ..thầy xin cô dạy văn cho tôi thêm điểm 😄. Vì có 1 môn dưới 5 điểm thì không được là "học sinh tiên tiến ". Mất 1 học sinh tiên tiến thì thầy cũng mất "điểm" với trường! 

Sau vụ "lọt sổ " này thì tự nhiên sau đó điểm văn của tôi được nhích lên chút xíu. Chắc thầy đã. ..nói nhỏ với cô Phụng là cho tôi thêm vài điểm? Hi hi

Lên lớp 9 thì tự nhiên môn văn của tôi tiến triển rõ rệt. Chắc chắn rất nhiều bạn ngạc nhiên nhưng không hiểu lý do. Hôm nay tôi xin tự thú tại sao điểm văn của tôi nhảy vọt như vậy. Rất giản dị là tôi tìm được "nguồn " để. ..cọp dê (hi hi...). 

Số là tôi có các anh chị họ con Bác tôi (chị ruột của ba tôi ) ở Hà Nội gởi vô cho chúng tôi vài quyển sách rất quý. Mấy quyển sách này là tuyển tập các bài văn nhứt nhì trong mấy kỳ thi giỏi văn ở miền Bắc trước 75. Nhận được mấy cuốn sách này như là "Cẩm namg gối đầu giường " của chúng tôi lúc bấy giờ. 

Thi học kỳ 1 năm lớp 9 thì tôi "trúng tủ" vì bình luận về tác phẩm "Tắt Đèn ". Vậy là tôi tha hồ. ..chép lại 1 bài được giải trước đó. Dĩ nhiên là chỉ chép 1 khúc thôi. Nhờ vậy mà kỳ thi đó tôi được tới 8 điểm (kỷ lục của tôi ) 😆 Cô bạn thân ngồi kế tôi rất ấm ức vì cô ta luôn dẫn đầu lớp môn văn nhưng lần đó lại thua điểm tôi. Cô bạn mượn bài của tôi nghiền ngẫm và sau đó cũng công nhận là. ..hay thiệt, hi hi

Tôi chưa nói lời cám ơn nào tới anh chị của tôi cả. Bây giờ nghe tin có anh đã yên giấc ngàn thu rồi. Không biết khi nào tôi mới có dịp cảm tạ tấm lòng của các anh chị? Các tài liệu đó đã thực sự "cứu vớt" anh em tôi khỏi khổ sở với môn văn khó nuốt.
Cũng vì chuyên môn học tủ nên kỳ thi lên lớp 10 thì tôi bị "tủ đè" ! 😄 Vì đầu đề không dính bài nào trong "bửu bối " nên tôi đành. ..múa bút lung tung cho xong chuyện. Sau đó khi vô trường coi điểm thì tôi đụng độ thầy Tuấn dạy văn. Thầy nhìn tôi với vẻ mặt không vui, rồi thầy phán là : "sao kỳ này em làm bài tệ quá. Thầy rất thất vọng về em !!!". Ui giời ơi, nghe thầy rầy thì tôi quê quá và nhủ thầm trong bụng là "vì em trật tủ thầy ơi" 😄

Hôm qua viết xong thì anh Khoa có ý kiến là nền giáo dục của VN lúc xưa rất thiếu sót vì không rèn luyện học trò về diễn thuyết, về tài lãnh đạo. Anh nói rất đúng. Có lẽ nền giáo dục chỉ muốn đào tạo 1 thế hệ biết phục tùng như "con vẹt " thôi. Hồi đi học thì tôi không khi nào có cơ hội đứng trước lớp diễn thuyết. Vì vậy tôi rất run khi phải có ý kiến trước đông người. 

Vì biết khuyết điểm của mình nên tôi mới tham gia vào hội ToastMasters trong sở. Hội này rèn luyện cho mình khả năng nói chuyện trước đông người. Mà trước khi nói thì mình phải viết sườn bài để chuẩn bị cho bài nói.
Vì vậy, hơn nửa đời người rồi mà tôi lại phải "tập viết văn" . Tuy nhiên, lần tập viết này thì có vẻ hứng thú hơn mấy chục năm trước 😄




Monday, 12 September 2016

Vigeland scupture park- Oslo- Norway

Vigeland scupture park- Oslo- Norway

Tất cả tượng trong park này đều do 1 mình ông Gustav Vigeland vẽ kiểu. Điểm đặc biệt là các tượng đều "nude". Ông muốn diễn tả cuộc sống con người từ lúc sơ sinh, tới khi trưởng thành, rồi già & chết. Tất cả chỉ là 1 vòng luân hồi: sanh, lão, bệnh, tử. 

Đi từ ngoài vào trong chúng ta sẽ cảm nhận được tất cả "hỉ, nộ, ái, ố" qua từng bức tượng. Ngắm nhìn từng nét mặt được ông diễn tả cùng với dáng điệu , thật xúc động. ..






Cuối cùng của con đường là những bức tượng ông cụ râu tóc bạc phơ nhưng vẫn vui đùa & chăm sóc lớp trẻ thơ. Phải ngắm nghía những bức tượng này thật gần, thật kỹ thì mới cảm nhận được ý tưởng của ông.



Sau đó là những bức tượng màu trắng thật to cũng diễn tả vòng luân hồi của cuộc sống nhưng phần này thì gần với sự chia lìa hơn. Đi từ thấp, chúng ta leo lên bậc thang từ từ. ...sẽ gặp 1 tháp cao đâm lên trời. Tháp này nếu đứng từ dưới nhìn lên thì giống như đường lên thiên đường vậy. 




Đi tiếp vô phía trong của park sẽ thấy 1 vòng tượng diễn tả 12 con giáp của phương tây (zodiac signs).




Mới bước chân vô park thì ai cũng ngạc nhiên & cười cợt vì thấy toàn tượng khỏa thân. Nhưng càng đi vô trong càng thấm thía ý nghĩa vô thường của cuộc đời. Đi trong đây 1 hồi thì tâm trạng ai cũng có vẻ nhẹ nhàng & quý trọng cuộc sống hơn. Thật thán phục điêu khắc gia Vigeland.


August 24, 2014

Quà Noël năm xưa

Quà Noël năm xưa
Sáng nay thấy 2 đứa nhỏ thức dậy hăm hở mở quà của nhau thì tôi nhớ về những món quà Noël tình nghĩa của hơn 40 năm trước.
Nhờ Ánh Loan  hay chị Diễm Hằng đọc cho dì Diệm nghe dùm em bài viết này. 

Đã hơn 40 năm mà tôi vẫn còn nhớ như in nỗi vui mừng khi nhận được quà từ "Ông già Noël". Gia đình tôi không theo đạo Thiên Chúa nên không ăn mừng lễ Giáng Sinh. Vậy mà năm đó (có lẽ năm 72 hay 73 gì đó) Dì mời 5 mẹ con chúng tôi tham dự tiệc mừng Chúa Giáng Sinh tại căn hộ của Bác Dì ở đường Bà Huyện Thanh Quan.

Sau khi ăn uống xong thì bỗng Dì tới chỗ bọn trẻ đang ngồi chơi rồi Dì báo tin mừng là. .."ông già Noël mới tới cho quà mấy đứa nhỏ đây". Anh em tôi chưa bao giờ được quà nên mừng hết lớn luôn. Không biết mấy anh tôi có tin không nhưng lúc đó tôi thật sự tin là có ông già Noël thiệt.

Tôi được Dì cho 1 con búp bê thật xinh xắn mà có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới !! Nó nhỏ cỡ 4 tấc, da bằng nhựa mềm mại, màu trắng hồng. Tóc nó bum bê, vàng óng ả như tơ. Mắt xanh trong như 2 hòn bi, biết mở và nhắm mắt khi nằm xuống. Búp bê mặc áo đầm màu hồng satin thiệt dễ thương và mang giày trắng gọn gàng. Tôi thương quý con búp bê lắm vì tôi không có chị em gái để chơi đùa. Bất kỳ lúc nào rảnh là tôi đem "em" ra chơi bán hàng với tôi. Đôi khi tôi dụ khị được ông anh kế chơi với tôi nhưng ổng chỉ chịu chơi khi có đồ ăn thiệt thôi.

Tôi giữ em rất kỹ, không dám làm em đau. Sau 75, cỡ năm 78-79, cậu tôi từ Hà Nội vào chơi với 2 con gái. Thấy 2 cô nhỏ cỡ 12-13 tuổi mê em búp bê của tôi quá nên tôi đành "hy sinh" tặng em cho 2 cô đó. Vậy mà hỡi ơi, chỉ 1 tuần sau thì nhan sắc của em thiệt tàn tạ. Tôi đau lòng quá hỏi sao vậy thì 2 cô ấy nói là họ lấy nước gội đầu cho em !!! Vì vậy mà tóc em xơ xác hết. Đúng là "giao trứng cho ác".

Hôm nay thấy hình Bác Dì trên facebook nên tôi muốn viết bài này như 1 lời cám ơn chân thành tới Bác Dì đã thương yêu mấy mẹ con tôi. Ba tôi mất lúc tôi mới 17 tháng nên Mẹ tôi phải vừa làm Cha và vừa Mẹ cùng lúc. Mẹ tôi chỉ lo được cho 4 anh em tôi đủ ăn đủ mặc, cùng học hành là mệt mỏi lắm rồi. Nhờ Bác, Dì giúp đỡ rất nhiều về tinh thần như chở chúng tôi tới nhà nghỉ mát mỗi Chủ Nhật, chở chúng tôi đi nghỉ hè ở miền Tây...và rất nhiều ơn nghĩa nữa.

Con kính chúc Bác Dì luôn vui sống cùng con cháu.

Noel 2014

Sunday, 11 September 2016

Mộng bình thường

Hình vợ chồng bạn chở nhau ở Bali trong chuyến du lịch làm mình chợt nhớ tới 1 kỷ niệm thời niên thiếu.
Có lẻ chúng ta đều có những mong muốn thật nhỏ nhoi nhưng lại khó thực hiện được. Tôi có 1 điều mơ ước là được ngồi 1 bên điệu đàng như tấm ảnh này vậy.
Không biết từ lúc nào mà con bé 8-9 tuổi lại rất mê ngắm các bà, các cô ngồi sau xe 2 bánh 1 bên như vậy. Nó cứ mơ tới 1 ngày nào đó nó cũng được ngồi chễm chệ như rứa. Nhưng sao cái ngày đó đợi hoài mà chẳng thấy tới. Cứ ngồi đợi sung rụng vậy thì sốt ruột quá, nên bữa đó nó quyết định. .." biến ước mơ thành sự thật " vậy.
Cứ ngày Chủ Nhật thì mẹ nó hay chở nó đi lòng vòng chơi trên chiếc Honda đam màu lục của mẹ nó. Mẹ nó luôn bắt nó ngồi 2 bên và 2 tay phải bám chặt vô yên xe cho khỏi đo đường. Lúc đó nó còn nhỏ xíu,  ốm tong như cây tăm nên nhẹ hều. Nó ngồi trên xe hay rớt xuống đường thì mẹ nó cũng không hay biết gì cả.
Hôm đó cũng như thường lệ,  mẹ nó chở nó đi đâu đó về. Xe vừa quẹo vô ngõ nhà nó thì nó nhìn xung quanh thấy vắng vẻ, vậy là nó nhứt định phải thử ngồi 1 bên coi cảm giác ra răng ?? Ỷ lại là mình nhẹ bổng nên nó nghĩ mẹ nó sẽ không hay biết gì khi nó làm " ảo thuật " như vậy. Nghĩ là làm liền. ... vậy là nó đứng dậy sau lưng mẹ nó,  chuẩn bị chuyển chân phải qua bên trái để thử nghiệm. ... như hình này nè
Nhưng vừa giở chân phải lên thì nó. .. lăn đùng xuống đường rồi. Ui da .... sao kỳ vậy ta? Nó không hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa. Nó đã tính toán từng động tác cẩn thận lắm rồi mà.

Lúc nó định thần lại thì mẹ nó đã chạy tới nhà nó rồi, cách chỗ nó ngồi đo đường cỡ 20 thước. Mẹ nó dừng lại,  không thấy nó đâu hết thì mẹ nó mất hồn. Mẹ nó lại thấy nó còn ngồi bẹp dưới đất nên cứ tưởng vì đường bị ổ gà nên nó rớt xuống đất thôi. Nó không bị mẹ nó tra hỏi hay rầy la gì hết,  thiệt hú hồn.
Sau bữa thử nghiệm thất bại thì nó không dám liều mạng nữa nhưng vẫn mong ước sẽ có ngày được ai đó chờ đi vi vu ngồi 1 bên như vậy.
Cả chục năm sau thì nó được ngồi sau lưng nhiều người,  khi thì anh nó,  khi thì bạn nó. Nhưng chưa lần nào nó dám thực hiện mong muốn này,  có lẻ nó bị ám ảnh cú té hồi xưa nên vẫn còn sợ.
Sau năm 75, nó lại thấy nhiều anh bộ đội ngoài Bắc vô chở nhau trên xe đạp cũng ngồi 1 bên như vậy. Điều này thật lạ lẫm với nó vì nó toàn thấy mấy cô ngồi kiểu này thôi. Sau đó vài năm thì có thời gian nhà nước bắt thanh niên chở nhau phải ngồi 1 bên. Họ nói là ngồi 2 bên thì dễ giựt đồ của người khác nên cấm thanh niên ngồi 2 bên. Ngồi 1 bên thì dễ té nên khó giựt đồ hơn. Không nhớ luật này áp dụng được bao lâu nữa nhưng nó thấy đúng y chang trường hợp của nó.
Bây giờ tuổi đời đã dày hơn xưa nhiều nhưng giấc mộng rất bình thường ngày nào vẫn chưa thực hiện được. Hy vọng 1 ngày nào đó sẽ được ai đó chở đi 1 vòng lả lướt với kiểu ngồi khép nép như vậy.